10 bài văn tả người thân ngây thơ nhất của học sinh lớp 2

Xin giới thiệu với các bạn 10 bài văn tả người thân ngây thơ nhất của học sinh lớp 2, các em dành những ngôn từ hết sức hồn nhiên, ngây thơ và gần gũi để tả về những người thân yêu của mình, quý bậc phụ huynh cũng như các thầy cô giáo có thể tham khảo để giúp con em mình làm văn miêu tả lớp 2 tốt hơn.

10 bài văn tả người thân hồn nhiên nhất

Bài văn số 1: Bài văn tả mẹ em – Trong mắt em mẹ hiền và đẹp nhất

Nhà em có bốn người ba, mẹ, em và anh trai, nhưng mà người em hay nũng nhất là mẹ. Em vẫn thường nghe người ta nói mẹ em không đẹp, nhìn già mặt lại nhiều tàn nhang, nhưng em lại không thấy vậy, mẹ chẳng bao giờ đánh em cả không như cái cô hàng xóm nhìn rất xinh mà lúc nào cũng thấy la con. Mẹ em là thợ may làm việc tại nhà, ngày nào mẹ cũng dậy lúc năm giờ sáng, nấu ăn sáng cho cả nhà, em đi học cả ngày nên cũng không biết ở nhà mẹ làm gì cả, buổi chiều đi học về em thấy nhà cửa ngăn nắp gọn gàng, số quần áo mẹ may được nhiều, cơm đã nấu sẵn chỉ đợi cả nhà về ăn là em biết mẹ đã vất vả cả ngày rồi. Buổi tối mẹ vừa may vừa dò bài hai anh em, có khi em ngủ rồi mà mẹ vẫn còn thức để đơm cúc áo. Em thương mẹ lắm, ai muốn nói gì thì nói, trong mắt em mẹ hiền và đẹp nhất. Con sẽ học thật giỏi để mẹ vui và đỡ lo lắng cho con.

Bài văn số 2: Tả bố của em – Bố là tất cả bố ơi bố ơi

Em yêu tất cả mọi người trong gia đình em, nhưng những khi bên cạnh bố em thấy mình vui nhất. Bố em năm nay ba mươi lăm tuổi. Bố là kỹ sư xây dựng giỏi. Mái tóc của bố giờ đã có vài sợi bạc lúc nào cũng  được cắt gọn gàng. Bố thường mặc quần jin và áo thun nhìn rất trẻ. Bố làm việc rất siêng năng, bố hay vẽ nhiều trên máy tính vì vậy mắt đã bị cận 3 độ rồi. Nhìn những cây cầu mới được dựng lên, em càng thấy hiểu về công việc của bố và càng tự hào về bố hơn. Mặc dù công việc bận rộn nhưng bố vẫn luôn chăm lo cho gia đình. Không chỉ giúp mẹ việc nhà, bố còn dạy em học mỗi tối. Bố đúng là người bố tuyệt vời của em. Bố là tất cả bố ơi bố ơi

Bài viết số 3: Tả anh trai của em

Anh trai của em tên là Nguyễn Đức Minh, anh là sinh viên trường Đại học Bách khoa thành phố Hồ Chí Minh. Da anh hơi đen, mắt sáng, trán cao, bạn bè gọi anh là “Minh dòm” vì nhìn anh gầy và cao, anh Minh học rất giỏi. Anh là một trong mười sinh viên được điểm cao nhất trong kì thi Đại học năm 2016 của trường Đại học Bách Khoa. Anh ít nói, em thấy anh học hành chăm chỉ lại còn rất khéo tay, anh thường giúp đỡ ba mẹ rất nhiều việc như nấu ăn, dọn nhà. Ông bà và bố mẹ em rất yêu quý anh. Nhà nghèo, nhưng anh gom tiền lại mua sách để đọc và tự học. Áo quần mộc mạc giản dị nhưng tủ sách của anh có trên trăm quyển; quyển nào anh cũng kí tên và ghi rõ ngày, tháng mua và đã đọc.

Anh rất hiếu thảo. Anh thường hay quan tâm, săn sóc ông bà. Mỗi lần mẹ bị cảm ốm, anh thao thức, lo lắng. Anh nấu nước hương nhu, bạch đàn cho mẹ xông. Anh mua thuốc cho mẹ uống. Anh kính trọng chị Phương, anh săn sóc đứa em út. Anh mua tặng em cái cặp sách rất đẹp và cuốn sách Những tấm lòng cao cả.

Em rất yêu quý anh Minh, người anh trai thân thương của em.

Bài văn số 4: Tả ông nội của em

Ông nội của em năm nay đã ngoài 70 tuổi. Ông là kĩ sư chăn nuôi của Sở nông nghiệp tỉnh Hải Dương. Da mồi, tóc bạc phơ, ông đeo kính khi đọc sách báo. Ông thích uống trà vào buổi sáng. Bạn của ông là các cụ cán bộ trong huyện đã về hưu. Bà con anh em rất kính trọng ông, gọi ông là cụ Điền. Ông vui vẻ và hiền hậu. Các cháu nội, ngoại đều được ông yêu quý, săn sóc việc học hành.

Bài văn mẫu số 5: Tả bà ngoại của em

Em chỉ còn bà ngoại. Năm nay, bà em vừa tròn 60 tuổi. Bà là y sĩ bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội, về hưu đã được 9 năm. Lúc vui, bà vẫn nhắc: “Cháu Hoa ra đời thì bà nhận sổ hưu”. Mái tóc bạc quá nửa, mắt bà vẫn tinh anh, bà làm gì cũng nhanh và khéo. Bà rất hiền từ. Tối nào bà cũng kèm em học. Chữ bà rất đẹp. Em rất yêu bà em. Em chỉ mong bà khỏe, vui sống đến trăm tuổi cùng con cháu.

Bài văn mẫu số 6: Tả bà nội của em

Em sống với bà từ nhỏ. Một tay bà nuôi em ăn học. Bà em năm nay đã gần 70 tuổi. Nước da nhăn nheo đầy những chấm đồi mồi. Nhưng đối với em, bà vẫn còn đẹp lắm. Bà có mái tóc trắng như cước, giống như mái tóc ông Tiên trong câu chuyện cổ tích bà thường kể cho em nghe. Đôi bàn tay bà tuy gầy guộc nhưng ấm áp. Đôi bàn tay ấy đã dạy em làm, chăm em học, chăm sóc em mỗi khi em bị bệnh. Vào những đêm trăng sáng, bà thường mắc võng ngoài hiên nhà. Bà ôm em vào lòng, kể chuyện cho em nghe, dạy cho em những bài học làm người, dạy cho em phải biết sống nhân hậu, vị tha, sống thật thà và dũng cảm. Bà là mẹ, cũng đồng thời là cha, là nguồn sáng lung linh soi rọi cho em trên mỗi bước đường đời. Em mong bà có thể sống thật lâu để sum vầy hạnh phúc cùng con cháu.

Bài văn mẫu số 7: Tả ông ngoại của em

Ông ngoại của em năm nay sáu mươi hai tuổi. Ông làm nghề thợ điện, giờ đã nghỉ hưu. Trước đây, hàng ngày, ông cùng các chú công nhân khác phải trèo lên những cột điện cao để sửa chữa đường dây điện, lắp đặt công tơ. Ông em rất dũng cảm. Nhờ có ông mà những người dân có điện để thắp sáng và ông còn kiếm được tiền để mua quần áo mới, sách vở thưởng cho em mỗi khi em được học sinh giỏi. Em rất yêu quý và tự hào về ông.

Bài văn mẫu số 8: Tả về mẹ

Mẹ em năm nay ba mươi tư tuổi. Mẹ có dáng người hơi gần thon và nhỏ. Mái tóc của mẹ cắt ngắn gọn, mượt như tơ. Nhìn mẹ thật hiền từ, đôi mắt đen nhìn em âu yếm. Mẹ em là giáo viên dạy môn Địa lý. Mẹ rất yêu quý em, luôn chăm sóc cho em từng bữa ăn đến giấc ngủ. Mỗi khi em gặp bài khó, mẹ giảng giải cho em rất tỉ mỉ. Em rất kính trọng và thương yêu mẹ. Em sẽ cố gắng chăm ngoan học giỏi để mẹ vui lòng.

Bài văn mẫu số 9: Tả em trai

Em có một em trai rất dễ thương tên là Quốc Bảo. Bây giờ Bảo mới có bốn tuổi. Tuy là con trai nhưng bé rất xinh tươi. Bé có đôi mắt to, tròn xoe như hai hòn bi. Khuôn mặt lúc nào cũng cười, khoe hàm răng trắng sữa. Tóc Bảo đen nháy giống như tóc mây. Hễ em làm gì thì Bảo cũng lại gần và làm theo. Khi thấy em tập võ, Bỏa cũng hoa chân múa tay trông rất ngộ nghĩnh. Mỗi khi em đi học về, Bỏa thường chạy ra mừng rỡ và ùa vào lòng em. Em cảm thấy rất vui và yêu Bảo. Em thích chơi với bé mỗi khi mẹ có công việc bận.

Bài văn mẫu số 10: Tả em họ

Em Lan gọi em là anh họ. Năm nay, em Lan 4 tuổi, em đang học mẫu giáo lớp A1 trường Lộc Sơn. Em có dáng người cân đối, khỏe mạnh và nhanh nhẹn. Làn da trắng mịn, mái tóc tơ mềm mại, hơi xoăn làm cho khuôn mặt em thật hiền. Đôi mắt em trong veo, ánh lên sự tinh nghịch. Em rất hiếu động nhưng rất nữ tính. Em đi học rất ngoan ngoãn. Em quý anh và thích chơi với anh. Em rất yêu quý em Lan. Em sẽ học giỏi và ngoan để làm gương cho em Lan noi theo.

Các bạn thấy 10 bài văn tả người thân trên ngây thơ và trong sáng không nào, mong rằng con em của bạn cũng viết được nhưng lời văn hồn nhiên giống như vậy, hãy đọc nhưng bài văn của các con để thấy được tình cảm mà các con dành cho người thân yêu trong gia đình nhé.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button