Lớp 6

Bài văn nêu cảm nghĩ về văn bản Cô Tô

Mời các em học sinh cùng tham khảo tài liệu Bài văn nêu cảm nghĩ về văn bản Cô Tô. Với tài liệu này, các em sẽ hiểu hơn về thiên nhiên và con người trên đảo Cô Tô – một hòn đảo tuyệt đẹp. Bên cạnh đó, tài liệu này còn giúp các em trau dồi thêm kĩ năng viết văn ngày càng hay và sáng tạo. Chúc các em học tập thật tốt nhé! Ngoài ra, để làm phong phú thêm kiến thức cho bản thân, các em có thể tham khảo thêm bài giảng Cô Tô.

1. Sơ đồ tóm tắt gợi ý

2. Dàn bài chi tiết

a. Mở bài:

– Giới thiệu khái quát về tác giả Nguyễn Tuân (những nét chính về cuộc đời, phong cách sáng tác…)

– Giới thiệu khái quát về bài văn Cô Tô (xuất xứ, khái quát giá trị nội dung, giá trị nghệ thuật…)

b. Thân bài:

* Cảnh Cô Tô sau cơn bão:

– Vị trí quan sát: nóc đồn

– Cảnh vật sau cơn bão:

  • Một ngày trong trẻo, sáng sủa.
  • Cây trên núi đảo lại thêm xanh mượt.
  • Nước biển lam biếc đậm đà hơn.
  • Cát lại vàng giòn hơn.
  • Lưới nặng mẻ cá giã đôi.

=> Cảnh vật Cô Tô hiện lên trong trẻo, tinh khiết, tràn đầy sức sống sau cơn bão

* Cảnh mặt trời lên trên đảo Cô Tô:

– Điểm nhìn: từ những hòn đá đầu sư, sát mép nước

– Cảnh mặt trời mọc được miêu tả:

  • Chân trời, ngấn bể sạch như tấm kính lau hết mây bụi
  • Mặt trời nhú lên dần dần
  • Tròn trĩnh, phúc hậu như một quả trứng thiên nhiên đầy đặn
  • Quả trứng hồng hào… nước biển ửng hồng
  • Y như một mâm lễ phẩm

=> Hình ảnh mặt trời trên biển huy hoàng, rực rỡ với tài quan sát tinh tế, cảnh mặt trời mọc ở Cô Tô được thể hiện trong sự giao thoa hân hoan giữa con người với thế giới.

* Cảnh sinh hoạt buổi sáng của con người trên đảo Cô Tô:

– Quanh giếng nước ngọt: vui nhộn như một cái bến và đậm đà mát nhẹ

– Chỗ bãi đá: bao nhiêu là thuyền của hợp tác xã đang mở nắp sạp…

– Thùng và cong và gánh nối tiếp đi đi về về.

– Cuộc sống thanh bình: “Trông chị Châu Hòa Mãn địu con… lũ con hiền lành”.

=> Tác giả thể hiện sự đan quyện cảm xúc giữa người và cảnh, đồng thời thể hiện tình yêu Cô Tô của riêng Nguyễn Tuân.

c. Kết bài:

– Đánh giá lại tác phẩm Cô Tô của Nguyễn Tuân.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Em hãy viết một bài văn ngắn nêu cảm nghĩ của em về văn bản Cô Tô của Nguyễn Tuân.

Gợi ý làm bài:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Nhà văn Nguyễn Tuân với phong cách sáng tác độc đáo. Một trong những sáng tác nổi bật của ông là đoạn trích Cô Tô đã giúp người đọc cảm nhận được bức tranh thiên nhiên nơi đảo Cô Tô.

Khung cảnh Cô Tô sau cơn bão được tác giả tóm gọn lại bởi hai từ “trong trẻo, sáng sủa”. Sau đó nhà văn bắt đầu khắc họa thiên nhiên Cô Tô. Điểm nhìn của Nguyễn Tuân đã xuất phát từ trên cao xuống dưới thấp. Nhà văn đã nhìn ra phía mặt biển rộng lớn để chiêm ngưỡng thiên nhiên của Cô Tô. Và trên cái nền là bầu trời xanh tươi sáng và mặt nước màu lam biếc, nổi bật lên màu xanh mượt của cây, màu vàng giòn của cát và màu trắng của sóng xô dào dạt vào đảo. Màu xanh bao trùm lên Cô Tô, nhưng với những sắc thái khác nhau. Toàn bộ cảnh đẹp được thu vào tầm mắt khiến nhà ăn “càng thấy yêu mến hòn đảo như bất cứ người chài nào đã từng đẻ ra và lớn lên theo mùa sóng ở đây”. Một bức tranh thiên nhiên đã được khắc họa những nét bao quát nhất.

Nhưng đặc biệt vẫn phải nói đến cảnh mặt trời mọc. Nhà văn đã thức dậy từ canh tư ra mãi thấu đầu mũi đảo để ngồi rình mặt trời lên. Đoạn văn này, Nguyễn Tuân đã thực sự mang đến cho người đọc những dòng viết tài hoa về cảnh tượng vô cùng độc đáo. Sau trận bão, chân trời, ngấn bể sạch như tấm kính lau hết mây bụi. Mặt trời nhú lên dần dần, rồi lên cho kì hết. Tròn trĩnh phúc hậu như lòng đỏ một quả trứng thiên nhiên đầy đặn. Quả trứng hồng hào, thăm thẳm và đứng bệ đặt lên một mâm bạc, đường kính mâm rộng bằng cả một cái chân trời màu ngọc trai nước biển hửng hồng. Những so sánh thật bất ngờ, những liên tưởng thật thú vị. Nhưng đến liên tưởng tiếp theo thì mới thực sự tài hoa, mới in đậm phong cách Nguyễn Tuân: “Y như một mâm lễ phẩm tiến ra từ trong bình minh để mừng cho sự trường thọ của tất cả những người chài lưới trên muôn thuở biển Đông”. Có thể nói, đây thực sự là một đoạn văn kiểu mẫu về bút pháp miêu tả của Nguyễn Tuân.

Tiếp đến, khung cảnh sinh hoạt của người dân trên đảo giúp cho bức tranh trở nên có hồn. Cảnh sinh hoạt và lao động trên đảo trong một buổi sáng được tác giả tập trung miêu tả vào một địa điểm là cái giếng nước ngọt ở rìa đảo. Tại đây, những người dân chài gánh nước ngọt từ giếng xuống thuyền. Khung cảnh thật thanh bình, nhịp điệu của cuộc sống lao động khẩn trương, tấp nập, đông vui: “Cái giếng nước ngọt của đảo Thanh Luân sớm nay có không biết bao nhiêu là người đến gánh và múc. Múc nước giếng vào thùng gỗ, vào những cong, những ang gốm màu da lươn […] Từ đoàn thuyền sắp ra khơi đến cái giếng ngọt, thùng và cong và gánh nối tiếp đi đi về về, vẻ thanh bình của cuộc sống còn được thể hiện trong một hình ảnh mang nét riêng của Cô Tô, lại hàm chứa ý nghĩa Trông chị Châu Hoà Mẫu địu con, thấy nó dịu dàng yên tâm như cái hình ảnh biển cả là mẹ hiền mớm cả cho lũ con lành”. Cảnh thiên nhiên và sinh hoạt của con người vùng đảo Cô Tô hiện lên thật trong sáng và tươi đẹp qua ngôn ngữ miêu tả điêu luyện của bậc thầy ngôn từ Nguyễn Tuân.

Văn bản “Cô Tô” thực sự đã đem đến cho người đọc những cảm nhận chân thật nhất về bức tranh thiên nhiên đảo Cô Tô.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Nguyễn Tuân là người nghệ sĩ “suốt đời đi tìm cái đẹp”. Các tác phẩm của ông đều thể hiện được phong cách văn chương độc đáo. Văn bản “Cô Tô” đã đem đến cho người đọc nhiều ấn tượng.

Tác giả mở đầu bài kí bằng việc miêu tả vẻ đẹp của đảo Cô Tô sau cơn bão. Hình ảnh Cô Tô lúc này hiện lên trước mặt người đọc thật trong sáng, tinh khôi trong buổi sáng đẹp trời: “Bầu trời trong sáng, cây thêm xanh mượt, nước biển lại lam biếc, đậm đà hơn hết cả mọi khi, và cát lại vàng giòn hơn nữa”. Để “vẽ” nên một bức tranh thiên nhiên đặc sắc như vậy, hẳn tác giả đã phải kì công khi chọn ra những hình ảnh tiêu biểu với bầu trời, nước biển, cây trên đảo, bãi cát. Việc kết hợp với một loại các tính từ chỉ màu sắc và ánh sáng: “bầu trời thì trong trẻo, sáng sủa, cây trên biển thì xanh mượt, nước biển lam biếc, cát lại vàng giòn”. Có thể thấy việc lựa chọn vị trí quan sát từ trên điểm cao trên nóc đồn để nhìn ra bao la Thái Bình Dương bốn phương tám hướng, quay gót 180 độ mà ngắm, toàn cảnh đảo Cô Tô… mà càng thấy yêu mến hòn đảo như bất cứ người chài nào đã từng để ra và lớn lên theo mùa sóng ở đây. Sau cơn bão, thiên nhiên ở đảo Cô Tô hiện lên thật là đẹp.

Khung cảnh thiên nhiên ở Cô Tô còn được khắc họa qua cảnh mặt trời mọc. Bức tranh càng trở nên sinh động, rực rỡ hơn bao giờ hết. Những câu văn miêu tả đầy tinh tế: “Sau trận bão, chân trời, ngấn bể sạch như tấm kính lau hết mây hết bụi. Mặt trời nhú lên dần dần, rồi lên cho kì hết. Tròn trĩnh phúc hậu như lòng đỏ một quả trứng thiên nhiên đầy đặn. Quả trứng hồng hào thăm thẳm và đường bệ đặt lên một mâm bạc đường kính mâm rộng bằng cả một cái chân trời màu ngọc trai nước biển ửng hồng”. Một hình ảnh so sánh độc đáo khiến cho người đọc hình dung rõ nét hơn về cảnh mặt trời mọc trên đảo Cô Tô. Khó mà nói hết được tài năng trong việc sử dụng từ ngữ của Nguyễn Tuân ở đoạn văn này.

Để cho bức tranh thêm phần sinh động hơn, nhà văn đã miêu tả khung cảnh sinh hoạt của con người. Hoạt động trên đảo vừa khẩn trương, tấp nập lại vừa vui vẻ, thanh bình. Quanh cái giếng nước ngọt đảo Thanh Luân sớm nay có không biết bao nhiêu là người đến gánh và múc… Người dân chài gánh nước ngọt từ giếng xuống thuyền, chuẩn bị cho mười tám thuyền lớn nhỏ cùng ra khơi đánh cá hồng. Và vẻ đẹp của cuộc sống còn được thể hiện ở suy ngẫm và liên tưởng của nhà văn trước hình ảnh: “Chị Châu Hoà Mãn địu con, thấy nó dịu dàng yên tâm như cái hình ảnh biển cả là mẹ hiền móm cá cho lũ con lành”. Bức tranh đảo Cô Tô dường như trở nên có hồn hơn, hoàn hảo hơn.

Đoạn trích “Cô Tô” trong bài kí cùng tên đã khắc họa được cho người đọc hình ảnh một Cô Tô thật sinh động, chân thực. Người đọc đã thấy được ngòi bút bậc thầy của nhà văn Nguyễn Tuân.

—–Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp—–

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button