Lớp 6

Mượn lời đồ vật, con vật để kể tình cảm của em

Mượn lời đồ vật, con vật để kể tình cảm của em là một trong những chủ đề rất thường gặp trong văn mẫu lớp 6, nhằm giúp các em nắm vững được cách làm bài văn của chủ đề này, Học247 mời các em cùng tham khảo bài văn mẫu chi tiết dưới đây nhé! Chúc các em sẽ có một tiết học thật thú vị nhé! Ngoài ra, để làm phong phú thêm kiến thức cho bản thân, các em có thể tham khảo thêm bài văn mẫu Kể lại một chuyến dã ngoại mà em ấn tượng nhất.

1. Sơ đồ tóm tắt gợi ý

2. Dàn bài chi tiết

a. Mở bài:

– Giới thiệu về bản thân là đồ vật hoặc con vật.

– Ví dụ: Tôi – cuốn sổ, là một trong những thành viên trên giá sách của cô chủ. Cô chủ luôn mang theo tôi bên mình, xem tôi như một vật bất ly thân.

b. Thân bài:

– Xuất thân của đồ vật, con vật.

– Đóng vai đồ vật, con vật kể về tình cảm:

+ Sự quan tâm của chủ nhân

+ Kỉ niệm đẹp

+ Tình cảm của bản thân

c. Kết bài:

– Khẳng định lại tình cảm.

– Ví dụ: Tôi sẽ nhớ mãi những khoảnh khắc tâm sự cùng món đồ của mình, nhìn vào đó mà tôi đang cảm thấy nó là người bạn có thể lắng nghe, không bao giờ phản bội, và bên luôn bên cạnh tôi, tôi cảm thấy rất yêu quý và trân trọng nó mỗi ngày, nó là người bạn của tôi, là thứ mà tôi quý nhất trong cuộc sống.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Em hãy viết bài văn ngắn kể về tình cảm của em bằng cách mượn lời đồ vật hoặc con vật.

Gợi ý làm bài:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Trong số những cây bút viết của cô chủ thì tôi là cây bút máy được cô yêu thích nhất. Cô chủ lúc nào cũng cưng chiều và chăm sóc tôi cẩn thận từng chút một. Tôi tự hào và hạnh phúc lắm.

Tôi vốn không phải là cây bút của cô chủ. Ngày mới mua về, mẹ tặng tôi cho em trai cô. Cậu bé tuy còn nhỏ nhưng viết chữ rất đẹp mà cũng có ý thức giữ gìn. Vì mới mua nên tôi còn rất mới và là một chàng trai khá bảnh bao. Thân bút sơn nước sơn màu đen láng bóng. Hàng chữ in trên đó rõ ràng từng nét. Cái nắp bút màu bạc lấp lánh. Đặc biệt, ngòi bút viết rất trơn như chạy trên từng trang giấy trắng. Tôi rất dễ tính mà bụng tôi cũng rất khỏe, loại mực nào cũng “ăn” được mà ăn rất ngon lành. Vì vậy, cậu bé lại càng thích tôi. Một hôm, cậu khoe tôi với cô chủ. Cô chủ hứng thú, nhẹ nhàng cầm tôi lên ngắm ngía. “Đẹp quá. Lại cầm rất vừa tay”. Cô chủ vừa ngắm tôi vừa tấm tắc khen ngợi làm tôi xấu hổ. Rồi cô ngỏ lời muốn tôi làm bạn với cô chủ nhưng cậu bé không chịu. Thế là cô chủ buồn lắm. Đến ngày sinh nhật cô, em trai tặng một món quà bí mật. Gói quà nhỏ xíu bọc giấy bên ngoải. Cậu bé chắc chắn đây là món quà mà chị rất thích. Hồi hộp, cô chủ từ từ mở ra. Một lát sau, tôi đã nằm trong bàn tay cô chủ. Cô hét lên sung sướng. Từ đó, tôi trở thành người bạn thân thiết của cô.

Cô chủ dành cho tôi không phải tình yêu của cô chủ với đồ vật mà là tình cảm đặc biệt giữa hai người bạn với nhau. Cô coi tôi như một người bạn thật sự. Cô may cho tôi một cái túi xinh xinh bằng vải và cho tôi nằm ở trong đó. Mỗi khi viết bài, cô lấy tôi ra, ngắm nhìn một chút rồi mới viết vào vở. Cô không bao giờ ấn mạnh vì sợ tôi đau nên lúc nào cô cũng nhẹ nhàng đặt tôi lên trang giấy. Trước khi đi ngủ, cô cũng không quên bơm một bụng đầy mực cho tôi, cất tôi vào túi và chúc tôi ngủ ngon. Có những lúc buồn, cô chủ không nói với ai được nên thủ thỉ tâm tình với tôi. Không rõ cô chủ có biết rằng tôi nghe và hiểu hết những điều cô nói. Nhưng nếu cho tôi một điều ước, tôi ước sao mình có thể được nói để chia sẻ với cô, để niềm vui của cô được nhân lên gấp bội và nỗi buồn sẽ được chia đôi. Nhưng tôi chỉ là một cái bút, chỉ biết nghe thôi mà không thể chia sẻ. Tôi nhớ mãi một lần khi thấy nước mắt cô chủ rơi.

Hôm đó, trên lớp học vào giờ ra giải lao, cô chủ vội đi đâu mà không mang tôi theo, để tôi nằm trên bàn mà quên nắp bút. Có cậu học trò hiếu động nô đùa làm tôi ngã từ trên bàn xuống. Thật không may, ngòi bút lại lao xuống trước và tôi đã đau xót khi biết rằng mình không còn giúp cô chủ viết bài được nữa. Chưa kịp hoàn hồn thì cậu ta lại chạy nhảy lung tung, giẫm chân cả lên mình tôi nữa. Tôi đau điếng mà không biết làm sao, chỉ mong cô chủ mau về và cứu tôi. Vừa may, cô chủ vào lớp. Nhìn thấy tôi, cô chủ lập tức chạy tới. Thấy tôi bị xước khắp mình mẩy, ngòi bút bị gãy cô chủ thương tôi chạy ra phía sau sân trường ngồi khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên mình tôi. Những giọt nước mắt trong sáng, tôi cảm nhận được tình yêu vô bờ cô dành cho tôi. Tôi không chỉ là cây bút bình thường mà là người bạn của cô. Hơn thế, tôi còn là món quà kỉ niệm mà em trai đã tặng cô nhân ngày sinh nhật. Tôi biết, với cô, tôi rất có ý nghĩa. Thế nên cô đã khóc rất nhiều, khóc nức nở như khi mất đi thứ gì quý giá vậy…. Cũng vì thế mà cô giận cậu bạn kia lắm.

Từ ngày tôi bị hỏng, cô chủ không bao giờ viết bút mực nữa. Cô để tôi nằm trong hộp bút nhỏ trên bàn. Dù không dùng nữa nhưng ngày nào đi học về cô cũng mở tôi ra xem, ngắm ngía tôi và kể chuyện cho tôi nghe, vẫn là những câu chuyện lớp học, bạn bè thầy cô nhưng tôi luôn luôn hào hứng. Cô chủ vẫn yêu quý tôi như ngày nào.

Là cây bút viết, đồ dùng học tập quen thuộc của học sinh, chúng tôi luôn mong nhận được từ các cô cậu học trò sự quan tâm và ý thức giữ gìn. Còn với riêng tôi, khi nhận được tình yêu của cô chủ, được coi như người bạn thân thì đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Chào các bạn, tôi là mèo Tôm. Tôi tự nhận mình là một chú mèo rất thông minh và đáng yêu. Tôi có một cậu bạn tên Duy. Chúng tôi kết thân với nhau đã hai năm rồi.

Vào ngày này hai năm trước, tôi gặp Duy lần đầu tiên nhân sinh nhật lần thứ chín của cậu ấy. Vừa nhìn thấy tôi, cậu ấy đã reo lên: “Mẹ ơi, con mèo này thời trang quá!”. Chả là, “bộ cánh” của tôi toàn thân màu trắng, chân tôi đi giày màu đen, hai tai bé xíu màu hồng, ria trắng như cước và đôi mắt xanh biếc như trời mùa thu. Bà chủ bảo với Duy: “Đây là quà sinh nhật của con. Mẹ mong con sẽ đối xử tốt với Tôm”. Không chút do dự, cậu chủ nhỏ của tôi hứa với mẹ sẽ chăm sóc tôi chu đáo.

Duy đã giữ đúng lời hứa. Cậu ấy thường xuyên tắm táp cho tôi, lo từng bữa ăn cho tôi, chơi với tôi, thậm chí còn đá bóng với tôi. Duy làm cho tôi một cái “giường” rất đẹp với đệm nhồi bông, chăn và mái che. Vào những đêm đông, gió bấc, cái lạnh ăn đến tận xương tận tuỷ, cậu chủ thương tôi lạnh, cho tôi lẻn nằm chung chăn với cậu.

Một hôm, nhà Duy có thêm một vị khách mới: anh chó Bốp. Trông mặt anh ấy cũng khá hiền, chỉ tội hay bắt nạt tôi thôi. Có lúc, Bốp đến gần cái ổ của tôi, định giở trò, tôi phải đẩy cái mái che ra phía trước để tự vệ. Nhiều khi, Bốp định cắn tôi, lúc đó, tôi phải cầu cứu Duy. Duy lao đến cùng với thanh kiếm nhựa, đập túi bụi vào đầu Bốp. Thỉnh thoảng, Duy thì thầm với tôi: “Tôm cứ yên tâm, anh không cho ai bắt nạt Tôm đâu”. Tuy Duy nói vậy nhưng tôi biết, Duy yêu quý cả hai chúng tôi.

Đã hai năm rồi, giờ thì tôi và Bốp chỉ chơi đùa với nhau, không còn đánh nhau nữa. Đôi khi, cậy thế có anh Duy, tôi cắn nhẹ vào tai Bốp rồi “meo, meo” cầu cứu.

Hai năm qua, chúng tôi vui buồn bên nhau. Mỗi ngày, chúng tôi lại thân thiết nhau hơn. Tôi thấy cuộc đời thật tươi đẹp vì có Duy và Bốp. Tôi yêu cuộc đời này quá.

—–Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp—–

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button